Hội Bạn Người Cùi
P.O. Box 1408  & 1207

Tustin, California 92781
email: Cong Nguyen or Soi Nguyen


Nguồn Gốc và Mục Đích

Hội Bạn Người Cùi được thành lập năm 1995 do một nhóm anh chị em thiện chí trong cộng đoàn Tustin, tiểu bang California, nước Mỹ.

Hội Bạn Người Cùi là một tổ chức từ thiện bất vụ lợi, phi chính trị, không đảng phái, không phân biệt tôn giáo; được chính quyền Liên Bang Hoa Kỳ và tiểu bang California chấp thuận cho hoạt động với danh mục Non-Profit Organization, No. 33-0799684.
Mục đích:
Tất Cả Cho Người Phong Cùi


Ni Kết Qua Danh Sách Gi Thư

All donations are 100% tax-deductible. Any amount will be graciously appreciated. 100% of all proceeds will go directly to those that are in need of our help. All contributions made will receive written confirmation and thank you letter. click here for more information



Những Thư Cám Ơn:

Em Lương Thị Nghiệp

Em Phạm Thị Hồng Vy

Em Đoàn Thị Kim Yến

Em Trịnh Xuân Sang

Trại Phong Thanh Bình

Lưu Xuân Yến

Nguyễn Văn Bách

Tôn Nữ Oanh

MỘT CẢNH ĐỜI BẤT HẠNH

(Câu chuyện gia đình anh Lâm)

Thư Của Sr Mậu

HBNC/About Us

Bệnh Phong/Leprosy

Trại Cùi/Leprosy Colony

Brochure Hàng Năm

Đọc Tiếp/Read MoreĐọc Tiếp/Read MoreĐọc Tiếp/Read MoreBrochure in English

Phan My Thuan gui HBNC

Vương Thị Cúc

Thu Gui HBNC

HOA TÌNH THƯƠNG VẪN TỎA HƯƠNG

 

 Tôi đến California vào những ngày cuối tháng năm, cái nóng quái của mùa hè như trêu ngươi sức khỏe con người, sự khô khốc làm héo khô nhiều thảm cỏ xanh mượt mà hôm nào? ( dẫu đầu năm 2017 bang California có mưa lớn dư tràn nước, sau bao năm hạn hán, nhưng người dân vẫn được kêu gọi tiết kiệm nước, và để dành nước thiên nhiên phòng khi khô hạn), đón chúng tôi ở phi trường LosAngeles là các bác trong Hội Bạn Những Người Cùi, xin cho tôi gọi là Người Phong. Hôm sau đến trụ sở của Hội, gọi cho oai, Hội không có cơ sở vật chất bên ngoài, nhưng các thành viên của Hội đều là trụ sở khi cần, thấy nam phụ lão ấu đầy đủ, và mọi người liền tay làm việc không ngơi nghỉ, những cánh thư gởi check, gởi vé số dự thưởng, gởi những tâm tình đến Hội, cho sự kiện ngày truyền thống hàng năm, năm này vào ngày Chúa Nhật 04/6/2017.

Mặc dầu chưa đến giờ khai mạc, dù là ban trưa, nhưng rạp Saigon Performing Arts Center, 16149 Brookhurst St., Fountain Valley, CA 92708.đã chật ních những người về thưởng thức chương trình văn nghệ gây quỹ thường niên của Hội, những ca sỹ gạo cội, những nghệ sỹ trẻ trung, những MC truyền cảm, như làm sinh động hơn chương trình văn nghệ đặc sắc với chủ đề “Tạ Ơn Trên, Người Vẫn Thương Người”

Điều làm cho tôi suy nghĩ, ở một xứ sở thực dụng, cuộc sống vội vã, người ta không có đủ giờ dành cho chính mình và gia đình, nhưng sao vẫn bao la tình người, và những người bệnh nhân Phong ở Việt Nam có cao sang gì, có bà con gì, sao lại được sự quan tâm, yêu thương của Hội Bạn Người Phong như thế, có yếu tố nào khác nữa không? Hoàn toàn không, không có sự thương hại, hay thương mại, nhưng là sự đồng cảm, phải chăng Hội muốn làm chuyện nổi tiếng? không, muốn nổi thì xứ Cờ Hoa này có nhiều cách như “Scandal” hoặc câu “Like”. Người Việt Nam có câu “ Thấy sang bắt quàng làm họ” vậy những con người ở Hội này, làm công việc này, đúng lý chúng tôi là những người sát sườn phải làm trước cho bệnh nhân phong, thế nhưng chúng tôi chưa làm được, nhưng bà con đã vì cái “Tâm”, nên không những làm được mà còn làm khá tốt. Quả thực, làm bạn với ai chứ, bạn với Người Phong thì được cái gì, chỉ thêm tốn tiền? Không phải tôi muốn “xông hương” những tấm lòng của những người trong Hội đâu,

 

   Bắt đầu nhen nhóm từ những lần về thăm quê hương Việt Nam, một số anh chị đi làm phúc và bén duyên với những mảnh đời bất hạnh của bệnh nhân phong trên dải hình chữ S này, tôi chợt nhớ đến một bài thơ của Hàn Mặc Tử, chủ đề của bài thơ là : “Anh Điên”

Anh nằm ngoài sự thực

Em ngồi trong chiêm bao

Cách nhau xa biết mấy

Nhớ thương quá thì sao?

Phải chăng, mấy vị này bị “điên”, nên : “Cách nhau xa biết mấy, nhớ thương quá thì sao” đã lập thành Hội Bạn Người Cùi, và đến nay bước qua tuổi 23, những anh chị dấn thân từ ban đầu không phải không có sóng gió, nhưng vì muốn thực sự bạn với Người Phong, nên sẵn sàng “ Cùi không sợ lở” để công tâm với Hội, nay Hội Bạn với Người Phong, không dừng ở Cộng Đoàn Tustin, California, được chính phủ Mỹ công nhận hợp pháp, mà còn rộng khắp trên các tiểu bang Hiệp Chủng Quốc, và còn nhiều nước khác nữa,

Hội không có cha linh hướng, nhưng vẫn đi đúng hướng, điều mà Đức Giáo Hoàng Phan xi cô: kêu gọi “ Giáo Hội Phải đi đến những vùng ngoại biên” họ đã thực hiện, và Hội cũng đã tạo sự hòa đồng không phân biệt tôn giáo, thấy nhiều hội viên là tôn giáo bạn, thấy có nhiều Ni, Sư tham gia. Những giáo dân thiện chí điều hành Hội bằng sự nhiệt tình yêu thương, sẵn sàng bằng những đồng tiền còm của lương hưu để điều hành Hội, một “Cộng Đồng Cơ Bản” đáng khen, cần sự nâng đỡ và khích lệ của nhiều người, tôi thấy Hội đang làm những bước, như trong bài thơ Lời Dâng của Tagore số 10 Đỗ Khánh Hoan dịch thuật:

“ Chỗ này là thảm hoa, nhưng người không bước vào, người lại đứng bên kia, bên những người nghèo khó…”,

 

Bao năm ta cày rã vai ra, thôi bây giờ nghỉ ngơi ta tận hưởng, nhưng không, đôi chân có mỏi, tay có run thật, nhưng tim vẫn đập nhịp của yêu thương, chính vì vậy, nhiều người đã dành hết quỹ thời gian mà mình đáng được hưởng để dành cho hoạt động của Hội.

Khi được mời đại diện cho bà con bệnh nhân phong Việt Nam nói lời tri ân, tôi thật sự khâm phục những con người: tự nhiên lấy Người bệnh nhân Phong làm bạn, nghe đâu có người đã trăng trối cho con cái, thực hiện di chúc sau khi mãn phần, tặng hết tiền phúng điếu dành cho Hội để lo cho Người Phong, nhiều người trúng giải xổ số của chương trình không ngần ngại tặng hết lại cho Người Phong, nhiều người cũng giảm chi tiêu cá nhân để có chút quà dành cho Người Phong hàng tháng, nhiều ca sĩ, nghệ sỹ dùng lời ca tiếng hát và uy tín của mình để phục vụ chương trình văn nghệ không nhận thù lao, nhiều MC thành tiếng nói cho bệnh nhân phong, không phải vì thương hại, nhiều doanh nhân và bác sỹ cũng không ngừng đồng hành với Bạn Người Phong vì tình người, phải chăng vì lời răn của người xưa:

“ Dù xây chín bậc phù đồ, sao bằng làm phước cứu cho một người “

cho nên lắm người tham gia như vậy, và còn rất nhiều người khác đang âm thầm, lặng lẽ nhưng kiến hiệu, làm nhiều việc không tên để Hội lớn mạnh và tồn tại. Tôi lần đầu được vào rạp để thưởng thức một chương trình văn nghệ đầy ý nghĩa, mặc dầu mấy ngày sau lỗ tai còn lùng bùng những âm thanh, nhưng vẳng đâu đây bài hát mà lời của nó vẫn ý nghĩa: “ Có một loài hoa, không hương không sắc mầu, không tàn hay vàng úa…”. Vâng, chúng ta Tạ Ơn Trên người vẫn thương người, đã cho chúng ta thưởng thức được hương vị của loài hoa đó, HOA TÌNH THƯƠNG VẪN TỎA HƯƠNG,

Bến Sắn, ngày 30/6/2017
Lm Dom Nguyễn Đức Trung

Trích từ website: Vietcatholic.News

Báo Cáo Tài Chánh 2016


                            Cựu Chuẩn Tướng, U.S. Marines,  David Brahms

 Kính Thưa Quý Vị  

Tôi đã rời Việt Nam cách đây 47 năm và ngày hôm nay qua sân khấu này, tôi hồi tưởng như được trở lại Việt Nam.  

Cảm ơn các bạn đã cho tôi nhớ lại những giọng nói thanh thót của tiếng Việt, những tà áo dài thướt tha, những chiếc thuyền đêm trên sông Hương của năm nào; những đồi cát đẹp thoai thoải bên bờ Vịnh Cam Ranh; và  những cánh đồng lúa xanh tươi, thơm mùi lúa non vươn mình  trong gió. Tuy nhiên đó không phải là điều làm tôi yêu quý Việt Nam. 

Nhưng điều làm tôi yêu nhất, đó là sự kiên cường của con người Việt Nam. Sau ngày 30 tháng Tư năm 1975, trong tâm tình cùng là con người, chúng tôi thường ghé đến thăm trại tỵ nạn vào mỗi Chủ Nhật, nhìn thấy những người Việt Nam đã bị mất quê hương, mất nhà cửa nhưng họ vẫn có thể mỉm cười và kiên trì bền lòng tiếp tục hướng đến một tương lai mới.

Với tôi, điều quan trọng nhất là sự quan tâm của người Việt Nam ở hải ngoại đối với những người bệnh tật đáng thương đang còn sống ở Việt Nam. Và Đại Nhạc Hôi hôm nay đã thể hiện được điều đó. Vì các bạn đã hy sinh thời giờ lẫn vật chất để giúp đỡ cho những người phong cùi đã bị cô lập trong nhiều thế kỷ qua. Các bạn đã mở rộng vòng tay yêu thương và luôn hỗ trợ để họ có thể được sống như một con người. Cảm ơn các bạn đã và đang chăm sóc cho họ.

Và cám ơn các bạn đã tạo cho tôi một cơ hội để tôi nhớ lại những kỷ niệm đẹp và quý báu của những ngày xa xưa ấy.